Mối quan hệ với thực tiễn chung quanh

Category: Chứng khoán

Nhà thơ Pháp Aragông, trong bài tiều luận độc đáo Huygô, nhà thơ hiện thực viết năm 1952, có nói « Con đường của Huygô là nhờ có thực tiễn soi sáng ». Chính thực tiễn của cuộc sống đã đem lại cho Huygô những ý nghĩ, những tình cảm, những hành động và những tác phằm cao quý đó. Huygô luôn luôn giữ mối quan hệ chặt chẽ với thực Dịch vụ báo cáo thuế hàng tháng tiễn ờ chung quanh, với những su kiện chính trị có liên quan đến vận mệnh của đất nước, của dân tộc, và đặc biệt quan tâm đến những nỗi khò đau của những kê bất hạnh. Mặc dầu xuất thân là một nhà thơ lãng mạn, Huygô luôn tiến về phía hiện thực, và trỏ” thành nhà thơ của cuộc đời.

Mối quan hệ với thực tiễn chung quanh

Đối với ông Trời xanh kia nào có nghĩa gì đâu, Trời trong tâm hòn em còn hơn cả trời cao! Và chính vì vậy cho dich vu quyet toan thue nên cái ánh sáng thực, cái ngọn lửa hồng ưu tú nhất, không phẳi từ trời cao ban phát cho, mà phải tìm trong mối quan hệ thân yêu giữa những con người với nhau: Ấrih sáng thực, ngọn lửa hòng ưu tú Là tia sáng thân yêu của hồn đến với hồn. Đặc biệt khi nói đến những người mẹ mất con, những người bà mất cháu, câu thơ của ông thật da diết, xót tại đây xa: Bà chưa nói được bao nhiêu với con người bé bỏng; Rằng Chúa mong ta ở lại cõi đời, Đàn ông, đàn bà hãy đùm bọc lẫn nhau Những lúc đau thương, những lần tranh đău; Đến nỗi một hôm cậu bé ra đi ! Sự mất mát không sao bù lại nòi ! õi ! Chiẽc lồng kia bà vô tình đề ngỏ Và con chim ãã võ cánh bay rồi l (Gửi người mẹ của em bé chết). 

Tôi không muốn dừng lại ỏ' những bài như Biền đêm, Những người nghèo quá đỗi quen thuộc, trong đó với ngòi bút sắc sẵo, tài tình, tác giả nói đến tâm trạng của những người mẹ, người vợ, bên bếp lửa, đợi chừ những người con, người chồng của mình đang lênh đênh trên mặt biên, và trong số đó « biết bao nhiêu thủy thủ, biết bao nhiêu thuyền trưởng» mãi mãi không trỏ1 về. Và xót xa thay, nỗi thương nhớ, chờ mong của những người thân yêu nhất của họ cũng phai nhạt dần theo năm tháng và hình ảnh. của họ rồi cũng chìm dần trong lãng quên. Cuộc đời thực có rất nhiều nỗi đắng cay, đau khố như vậy, nhưng Huygô luôn luôn gắn bớ với cuộc đòi, không bao giờ tìm cách trốn tránh cái thực tế phũ phàng đó trong một cõi «trời » nào huyền ảo, xa xôi. Trong bài thơ dài Chiêu trên hiền in trong tập Những tiếng nói nội tâm ông nói rõ quan niệm này của ông về cuộc sống: 

Theo mỗi đợt sóng v'ê Sao ý nghĩ tràn trầ Hhn tôi như mật đắng ? Bởi mắt tôi chăm chắm Nhìn cho thấy mái chèo Còn anh nhìn trời cao. Bởi anh nhìn sao sáng Tôi, tôi nhìn nước đen! Bởi vì, nếu nhỡ chân Lạc giữa hầy tinh tú Tôi đếm từng hóng nhô Anh, anh đếm hào quang. Tất cả những suy nghĩ, những hành động của V. Huygô mà tôi đã trình bày sơ lưọ’c trên đây, tuy trải ra trên nhiều mặt, trên nhiều lĩnh vực, nhưng đều cùng chung một hệ thống. Nó giúp ta thấy rõ Huygô là nhà thơ của một lý tưởng cao cả và thơ của ông là loại thơ của ý, thơ của tâm hồn, cái tâm hồn đã làm nảy sinh ra — như ông thường nói — những tình cảm cao quý, những hành động cao quý, và những tác phằm cao quý.

Related Articles