Một ngày để nói với cô những lời dí dỏm vui

Category: Ô tô xe máy

Anh không tỉnh lấy một ngày để nói với cô những lời dí dỏm vui. Khi cô tiễn anh một thôi goldsilk complex đường dài, anh không biết. Cô cứ lẽo đẽo theo chiếc võng cáng anh cho đến khi mệt mỏi rã rời. Những người chuyển thương phải nặng lời với cô, cô mới quay về. Cô không hình dung được lại phải chia tay anh như thế. Cô càng không hình dung được đó là lần gặp cuối cùng với anh. Khi người ta chuyển anh đi rồi, cô nhắn tin tìm hoài mà không thấy một chút http://rongbay.com/Toan-Quoc/Kia-O-to-c19-t645.html hồi âm. Nhưng cô tin, thế nào rồi cũng có ngày cô gặp lại anh. Một con người như anh thì không thể xa rời chiến trường được.

Nhưng đời không phải cái gì cũng có một hướng đi. Anh đi và bặt tăm luôn. Gần một năm sau cô mới biết chắc là anh đã được đưa ra Bắc điều trị. Anh trở về quê hương mình trong tình trạng vẫn mê mê, tỉnh tỉnh. Người ta kể http://rongbay.com/TP-HCM/Laptop-Netbook-May-tinh-va-Laptop-c1-t28.html với cô rằng, nhiều khi đang đêm, anh vùng đứng dậy, xăm xăm chạy ra rừng. Đã có lần anh làm cho cả trạm quân y kinh hoàng, khi giật được một khẩu AK, lên đạn roang roác. Bác sĩ trực hôm đó phải dở hết tài nói năng khôn khéo mới lấy lại được khẩu súng từ tay anh. Cô chỉ biết có ngần ấy chuyện. Đến tận ngày giải phóng, trong khi cô đã gần như quên hẳn anh thì lại nhận được thư của anh. Lá thư đề một địa chỉ hú hoạ về quê cô. Khi mở phong thư ra, nhìn dòng tên anh ở cuối trang giấy, cô bật khóc. Bao nhiêu nhớ nhung dồn nén trào ra theo những giọt nước mắt. Nhưng thực buồn cho cô, có một lần có người trong này ra ngoài đó công tác. Người ấy có hỏi thăm về anh. Họ nói rằng anh đã lấy vợ. Một cô vợ làm ruộng ngay ở quê nhà. Cô vợ đã nhận anh về chăm sóc khi anh còn đang trong tình trạng nửa tỉnh, nửa mê. Khi sức khoẻ anh bình phục, đám cưới đã được tổ chức. 

Related Articles