Tiểu Tây không còn nắm chặt được chiếc ô nữa, hai chân run rẩy

Category: Điện máy

“Chẳng cần đâu, ô của cậu to thế, chúng ta dùng chung cũng được. Nếu cầm ô thì không đi gần nhau được. Tớ muốn gần gũi với cậu hơn." An Phổ ngoái đầu cười nói với Tiểu Tây. An Phổ một tay cầm lấy cán ô, một tay ôm lấy vai Tiểu Tây, hai cô bé đi trên phố dưới trời mưa lạnh lẽo, những giọt nước mưa giống như dòng thác nước chảy ào ạt, không theo một quy luật nào.

"Cậu phải cố gắng lên!" An Phổ an ủi Bàn chải đánh răng điện Tiểu Tây.

"Tớ chỉ muốn tìm thấy cô bé tóc dài để hỏi xem tại sao lại như vậy.” Tiểu Tây nhìn về phía trước với ánh mắt vô hồn, cô bé cắn chặt đôi môi xanh tái, lẩm bẩm nói. Bỗng nhiên cô bé cảm thấy dưới chân mình có cái gì đó.

Cô bé cúi đầu xuống và thấy dưới chân có một giọt nước cực to, trong giọt nước ấy không có hình ảnh của Tiểu Tây và An Phổ mà lại là hình ảnh của cô bé mặc áo mưa. Cô bé đó đang nhìn Tiểu Tây với vẻ mặt bình thản, chẳng lộ chút cảm xúc gì.

Nước mưa rơi xuống từng hạt khiến cho giọt nước đó cứ cuộn thành sóng tròn.

Tiểu Tây không còn nắm chặt được chiếc ô nữa, hai chân run rẩy. Cô thấy cô bé tóc dài giơ tay ra, dần dần đứng dậy khỏi giọt nước, nước mưa trôi tuột qua người cô bé.

Khi đứng trước mặt Tiểu Tây và An Phổ, cô bé cất tiếng: “Đến chị rồi đấy."

Tiểu Tây vứt cái ô đang cầm trong tay, chạy như điên dại về phía trước, An Phổ chạy theo sau gọi thất thanh.

Ở các hướng xung quanh chỉ cần có vật gì phản xạ được thì cô bé mặc chiếc áo mưa màu đen đều chui ra và nói với Tiểu Tây: "Đến chị rồi đấy."

 

Related Articles